Chương 134: Sự quan tâm đến từ ma đầu
Trương Dương cảm nhận được sự quan tâm của sư phụ, trong lòng vô cùng cảm động: “Đa tạ sư phụ!”
Thanh Vân Tử giãn nét mặt, mỉm cười nói: “Ta biết vì vào Thiên Kiêu Chiến Trường, con đã chuẩn bị không ít. Thậm chí ngay cả linh lực của con, ta cũng hoàn toàn không cần lo lắng, cho nên ta tin con nhất định có thể sống sót bước ra khỏi Thiên Kiêu Chiến Trường.”
Trương Dương nghiêm túc nói: “Sư phụ, yêu cầu của người thấp quá rồi đó chứ?”
“Chỉ cần sống sót bước ra thôi mà cũng đáng để con nỗ lực như vậy sao?”
Thanh Vân Tử liếc nhìn hắn: “Chẳng lẽ con còn muốn đoạt quán quân?”
“Chứ sao nữa?” Trương Dương hỏi ngược lại.
Thanh Vân Tử câm nín.
Trương Dương bật cười: “Sư phụ, thật ra con cũng không nắm chắc đến vậy, chỉ là mục tiêu thì lúc nào cũng phải đặt cao một chút. Mơ ước vẫn phải có, lỡ như thực hiện được thì sao?”
Thanh Vân Tử tức giận nói: “Con mà đoạt được quán quân, sau này Thanh Vân Tông để con nói là xong, ta đều nghe con!”
Nếu thật sự đoạt quán quân, không nghi ngờ gì nữa, đó là người mang đại khí vận, thực lực nghiền ép cả một thế hệ.
Ông nhìn Trương Dương nhiều năm như vậy, hiểu rõ tâm tính của hắn, đã thế thì vì sao không để hắn thoải mái giày vò một phen?
“Chỉ để sư phụ nghe lời con thôi, con nhất định sẽ đoạt quán quân trở về!” Trương Dương cười lớn, “Đi nào sư phụ, chúng ta đi trò chuyện với đám ma đầu!”
Thanh Vân Tử trở tay đưa Trương Dương vào không gian trận pháp, rồi lập tức đề cao cảnh giác.
Bên trong tinh bích không gian, vốn dĩ đám ma đầu đang bồn chồn không yên, đột nhiên thấy Trương Dương xuất hiện, lập tức toàn bộ đều im lặng lại.
Lâu như vậy không thấy Trương Dương, bọn chúng còn sợ hắn xảy ra chuyện.
Nhưng khi Trương Dương thật sự xuất hiện, bọn chúng lại bắt đầu do dự.
Phải đối mặt thế nào đây?
“Các vị, thu bớt ma khí và ma đạo lực lượng lại đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng một chút được không?” Trương Dương mỉm cười nhìn tinh bích không gian.
Một ma đầu cố ý gầm lên: “Ngươi bảo ta thu là ta thu à? Làm gì có chuyện dễ vậy!”
Lông mày Trương Dương nhướng lên: “Ý các ngươi là, ta khởi động lại kế hoạch hố phân?”
Đúng vậy, ngươi phải uy hiếp chúng ta như thế chứ!
Đám ma đầu rất hài lòng, một ma đầu vội vàng hòa giải: “Đừng, chúng ta thu!”
“Ngươi bảo thu là ta thu, ta không cần mặt mũi à? Ta không thu!”
“Ta bảo ngươi thu, nếu không ngươi sẽ hại chúng ta phải ngâm hố phân đó!”
“Ta không thu!”
Đám ma đầu cãi cọ ầm ĩ lên.
Bên trong tinh bích không gian, đám ma đầu làm bộ đánh cho tên ma đầu lớn tiếng không chịu thu kia một trận, sau đó toàn bộ đều thu lại ma khí và ma đạo lực lượng.
Ngay sau đó, từng đôi mắt đỏ ngầu xuyên qua tinh bích, tha thiết nhìn Trương Dương.
Đối diện với những ánh mắt đỏ như máu ấy, Trương Dương cảm thấy áp lực rất lớn, đám ma đầu này sát ý ngập trời, vẫn không thể ép quá tay, kẻo phản tác dụng.
“Các ngươi bị nhốt ở đây cả ngàn năm rồi, dù là tù nhân cũng nên có quyền được thả ra hóng gió thích hợp.” Trương Dương cố giữ bình tĩnh, mỉm cười nói, “Đương nhiên, thả các ngươi ra là không thể.”
“Nhưng ma thai của các ngươi có thể làm vật mang ý thức của các ngươi.”
“Nếu để ma thai ra ngoài dạo chơi, ăn uống một chút, hưởng thụ cuộc sống, thì thật ra không có vấn đề gì.”
Một đám ma đầu mừng rỡ, chẳng lẽ bọn chúng có cơ hội ra ngoài sao?
Nhưng bọn chúng vẫn phải giả vờ phản đối: “Hừ, ngươi muốn lừa ma thai của chúng ta ra ngoài, tưởng chúng ta không biết à? Lần trước tên tiểu sư phụ của ngươi đã lừa đi không ít ma thai, còn tiêu diệt luôn!”
“Muốn lừa chúng ta nữa, không có cửa đâu!”
“Chúng ta rất thông minh, tuyệt đối không mắc lừa nữa!”
Trương Dương nghiêm túc nói: “Bất kể là ta hay sư phụ ta, đều là người giữ chữ tín. Ma thai của các ngươi lần trước là bị người của tông môn khác tiêu diệt trong bí cảnh của chúng ta, hoàn toàn không liên quan gì đến chúng ta.”
“Sư phụ ta lúc đó cũng chỉ hứa cho các ngươi ra ngoài, chứ đâu có nói đảm bảo sống chết của ma thai, đúng không?”
“Hơn nữa, ta làm người rất thành thật, ta chưa bao giờ nói mấy lời như thả các ngươi.”
“Ta nhất định sẽ tiêu diệt các ngươi, nhưng hiện tại để các ngươi bị nhốt thoải mái ở đây, ta vẫn có thể đáp ứng.”
Đám ma đầu thật sự cạn lời.
Bọn chúng còn cần giả vờ làm gì nữa?
Nhìn người mà Ma Tôn phái tới xem, diễn xuất tốt cỡ nào kia kìa?
“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?” Một ma đầu hỏi.
Trương Dương cười nói: “Gần đây ta sẽ đi một chuyến Thiên Kiêu Chiến Trường, trong thời gian ngắn sẽ không tu luyện ở đây, cho nên ma đạo lực lượng và ma khí của các ngươi đừng tràn ra ngoài.”
“Nếu các ngươi làm được, ta hứa khi ta trở về sẽ thả ma thai của các ngươi ra ngoài hưởng thụ cuộc sống.”
“Mỗi tháng sẽ có một ma thai có cơ hội ra ngoài hưởng thụ.”
“Hưởng thụ xong rồi quay về tinh bích, ma thai tiếp theo lại ra.”
“Như vậy các ngươi cũng không cần lo chúng ta tiêu hao lực lượng của các ngươi nữa, đúng không?”
Hắn đi Thiên Kiêu Chiến Trường, Thanh Vân Tử chắc chắn sẽ rời tông để đón hắn về.
Đến lúc đó Thanh Vân Tông không có người trấn áp, đám ma đầu này làm loạn sẽ rất phiền phức.
Nếu có thể khiến bọn chúng an phận một chút, người trấn thủ tông môn sẽ nhẹ gánh hơn nhiều.
Đương nhiên ma đầu có thể đoán ra Thanh Vân Tử sẽ rời tông.
Nhưng bọn chúng không biết khi nào Thanh Vân Tử rời đi, thêm vào đó là sự dụ hoặc từ lời hứa của Trương Dương, có lẽ sẽ khiến chúng an phận hơn.
Dù sao thì bị nhốt cả ngàn năm rồi, ai mà không muốn ra ngoài nhìn một chút?
Đám ma đầu trầm mặc.
Im lặng rất lâu, cuối cùng một ma đầu mới hỏi: “Lời ngươi nói có tính không?”
“Đương nhiên!” Trương Dương nghiêm túc gật đầu, “Nếu các ngươi cần sư phụ ta bảo đảm, ta cũng có thể gọi sư phụ ta tới.”
Một ma đầu nghiêm giọng nói: “Hắn đã từng lừa chúng ta, chúng ta không tin hắn, nhưng có thể thử tin ngươi một lần. Nhưng ngươi đi Thiên Kiêu Chiến Trường, lỡ ngươi không trở về thì sao?”
Điều bọn chúng thực sự muốn nói chính là câu cuối cùng.
Một ma đầu khác phụ họa: “Đúng vậy, chúng ta bị nhốt cả ngàn năm rồi, dù chỉ cho một ma thai ra ngoài nhìn thế giới cũng được. Nhưng nếu ngươi không trở về thì sao?”
“Ta cũng muốn ra ngoài!”
“Ta muốn ra ngoài!”
Đám ma đầu bắt đầu xao động, trông như thật sự bị đề nghị của Trương Dương thuyết phục.
Trương Dương cười hì hì nói: “Ta nhất định sẽ trở về, các ngươi cứ yên tâm.”
Huyết Ảnh ma đầu cười lạnh một tiếng: “Chỉ với chút thực lực của ngươi mà muốn từ Thiên Kiêu Chiến Trường trở về, e là rất khó đó? Nếu ngươi không về được, hy vọng ra ngoài của chúng ta chẳng phải tan thành mây khói sao?”
“Thiên Kiêu Chiến Trường rốt cuộc là nơi thế nào, ngươi nói cho chúng ta nghe xem, biết đâu chúng ta có thể giúp ngươi tăng thêm vài phần nắm chắc sống sót trở về.”
Trương Dương hơi ngẩn ra, đám ma đầu này trông như bị nhốt đến phát điên rồi sao?
Thế mà còn bày mưu tính kế cho hắn?
Nhưng nghĩ lại, bị nhốt cả ngàn năm, lại bị trấn áp trong một không gian nhỏ hẹp như vậy…
Hắn vẫn giữ “chân thành” với đám ma đầu, cười nói: “Được thôi, ta nói sơ qua cho các ngươi nghe về Thiên Kiêu Chiến Trường. Thiên Kiêu Chiến Trường là một thiên thạch từ ngoài trời rơi xuống, người quá mạnh bước vào sẽ bị hút mất thọ nguyên và linh lực, chỉ người trong độ tuổi nhất định mới có thể vào…”
“A!!! Tạo Hóa Linh Trì!!!”
“Là Tạo Hóa Linh Trì!!!”
Vô số ma đầu điên cuồng gào thét, rống lên, cả không gian trận pháp bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Thanh Vân Tử trong nháy mắt xuất hiện, thần sắc ngưng trọng trấn áp toàn bộ không gian.
Trong mắt ông cũng tràn đầy kinh ngạc, Tạo Hóa Linh Trì rốt cuộc là thứ gì?