Chương 1: Đại sư huynh Trương Dương
“Thu đồ đệ!”
“Nhất định phải thu đồ đệ!!”
“Hôm nay bất kể tư chất thế nào cũng thu!!!”
Trong lòng Trương Dương quyết tâm, cầm theo ngọc điệp tông môn tiến về sơn môn.
Việc tông môn thu nhận đệ tử còn được gọi là mở sơn môn. Hôm nay chính là ngày Thanh Vân Tông mở sơn môn.
Trước khi xuống núi, tam sư thúc đã dặn dò hắn: tông môn quá nghèo, lần mở sơn môn này không được thu lấy một đệ tử nào, phải nghĩ mọi cách loại toàn bộ người đến tham gia khảo hạch!
Nhưng Trương Dương không định làm theo.
Trước sơn môn Thanh Vân Tông, mấy chục thiếu niên nam nữ đứng chờ, số lượng nhiều bất thường.
Thấy có người của Thanh Vân Tông xuất hiện, tinh thần mọi người phấn chấn, vô thức đứng thẳng người, ánh mắt tràn đầy khát vọng nhìn về phía Trương Dương.
Trước khi đến, họ đã nghe nói khảo hạch của Thanh Vân Tông vô cùng khắc nghiệt, trăm năm qua chỉ có ba người thành công bái nhập tông môn.
Lần này Thanh Vân Tông sẽ đưa ra đề khảo hạch khó đến mức nào đây?
Đối mặt với ánh mắt mong chờ của mọi người, Trương Dương mỉm cười nói: “Ta là người phụ trách khảo hạch lần này của Thanh Vân Tông. Ta muốn hỏi các ngươi, có phải đều muốn bái nhập Thanh Vân Tông không?”
Cả đám người điên cuồng gật đầu, không muốn vào Thanh Vân Tông thì ai rảnh mà chạy tới đây?
“Bái nhập Thanh Vân Tông, chỉ cần có thành tâm là đủ. Ta đã cảm nhận được thành ý của các ngươi, tất cả đều thông qua khảo hạch.” Trương Dương lấy ra ngọc điệp tông môn nói: “Nào, nhỏ máu tươi của các ngươi lên đây, từ nay các ngươi chính là đệ tử Thanh Vân Tông. Ta tên Trương Dương, là đại sư huynh của các ngươi, sau này có việc cứ tìm ta.”
“Cái gì!?”
Tất cả những người đang chờ khảo hạch đều sững sờ tại chỗ.
Thanh Vân Tông không những không có ngưỡng cửa, ngay cả khảo hạch cũng bay mất rồi?
“Chẳng lẽ các ngươi không muốn bái nhập Thanh Vân Tông?” Trương Dương hỏi.
“Ta nguyện ý!”
Một tiểu mập đứng ra.
Hắn đã đường cùng, cho dù Thanh Vân Tông là hố lửa, hắn cũng phải nhảy vào.
Tiểu mập cắn rách đầu ngón tay, máu tươi nhỏ lên ngọc điệp, một đạo quang mang lóe lên, hình ảnh của hắn hiện ra trên ngọc điệp, đăng ký thành công.
Thấy đã ghi tên vào ngọc điệp tông môn, tảng đá lớn trong lòng tiểu mập rơi xuống, không khỏi nở nụ cười vui vẻ.
Những người khác cũng phản ứng lại, từng người tiến lên, liên tiếp nhỏ máu lên ngọc điệp.
Số thân ảnh trên ngọc điệp ngày càng nhiều, kinh động cả chưởng môn đương nhiệm của Thanh Vân Tông đang bế quan — Thanh Vân Tử.
Thanh Vân Tử dùng thần niệm khổng lồ quét khắp phạm vi tông môn, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Trương Dương!!!”
Âm thanh hư vô mờ ảo như thủy triều từ Thanh Vân Phong cuộn xuống sơn môn, vang vọng bên tai mọi người như cả dãy núi đang gầm lên.
“Sư phụ!”
Nụ cười trên mặt Trương Dương lập tức cứng lại.
“Ai cho ngươi thu nhiều người như vậy… mau cút lên đây cho ta!” Chỉ nghe giọng nói cũng biết Thanh Vân Tử đang nghiến răng nghiến lợi.
Trương Dương vội nói: “Sư phụ bớt giận, còn vài người chưa đăng ký xong, đợi xong con lên ngay. Nhanh lên nhanh lên, ai chưa ghi tên thì mau, bỏ lỡ đừng trách ta không cho cơ hội.”
Những người còn lại tuy thấy tình hình có gì đó không ổn, nhưng rõ ràng đây đúng là cơ hội bái nhập Thanh Vân Tông.
Tất cả cùng xông lên, hoàn tất đăng ký trên ngọc điệp.
Trương Dương thu ngọc điệp, nói với mọi người: “Từ giờ các ngươi đã là đệ tử Thanh Vân Tông. Nhiệm vụ đầu tiên là chạy theo con đường núi này lên trên, ta đợi các ngươi tại đại điện tông môn.”
Dứt lời, hắn tung người bay thẳng lên đỉnh núi.
Những người khác nhìn nhau rồi ào ào lao lên sơn đạo.
Trương Dương bay về đại điện, bên trong đã có bảy người ngồi, nam nữ đều có, ngồi giữa chính là Thanh Vân Tử.
Lúc này Thanh Vân Tử đang giận dữ nhìn nam nhân tóc tai bù xù bên trái, mắng: “Lão Tam! Ta giao cho ngươi chủ trì mở sơn môn, ngươi làm việc kiểu gì vậy? Sao lại giao chuyện quan trọng này cho thằng nhóc Trương Dương?”
Lão Tam ủy khuất nói: “Ta đang luyện một lò đan đến giai đoạn mấu chốt nên nhờ nó chạy thay. Trước khi xuống núi ta đã dặn rõ, lần này không được thu một đệ tử nào. Ta còn muốn hỏi sư huynh chưởng môn, rốt cuộc có chuyện lớn gì mà gọi tất cả chúng ta tới?”
Thanh Vân Tông tập hợp toàn bộ người, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Chẳng lẽ có người đánh lên tông môn, liên quan sống còn?
“Chuyện lớn gì à?” Thanh Vân Tử vừa thấy Trương Dương bay vào liền run rẩy chỉ tay, “Ngươi hỏi nó đi! Hỏi xem nó đã làm chuyện gì! Thằng nhóc thối kia, lấy ngọc điệp ra, cho mọi người xem!”
“Chẳng qua chỉ thu thêm mấy đệ tử thôi mà…” Trương Dương lầm bầm, kích hoạt ngọc điệp tông môn.
Khi từng thân ảnh hiện lên, mọi người đều kinh hãi, đồng loạt quay sang mắng Lão Tam: “Ngươi đúng là đáng chết! Đan dược rách nát đó quan trọng đến vậy sao? Sao không tự mình đi mở sơn môn? Ngươi không biết Trương Dương là hạng người gì à? Giờ thì hay rồi, chẳng ai yên ổn nổi!”
Lão Tam đấm ngực, không nói nổi lời nào.
Thanh Vân Tử thở dài ngửa mặt lên trời: “Ba trăm năm qua, Thanh Vân Tông chỉ thu được bảy tám đệ tử. Lần này mở sơn môn thu hơn tám mươi người… trời muốn diệt Thanh Vân Tông ta rồi!”
“Sư phụ, các sư thúc, không nghiêm trọng vậy đâu!” Trương Dương an ủi.
“Thằng nhóc thối, ngươi không hiểu! Thu đệ tử là phải cấp tài nguyên tu luyện!” Thanh Vân Tử mặt mày u sầu, “Thanh Vân Tông chúng ta nghèo! Tài nguyên hiện tại đến mấy người chúng ta còn không đủ dùng… nếu không lo truyền thừa, mười năm trước cũng chẳng thu ngươi làm đồ đệ.
Giờ ngươi thu một lúc nhiều người như vậy, lấy gì cho họ tu luyện?
Thu đồ đệ không phải thu xong là thôi, phải chịu trách nhiệm.”
Chỉ nghĩ đến việc nuôi một mình Trương Dương đã đủ đau đầu, nay thêm bảy tám chục người nữa, tất cả đều hoa mắt chóng mặt.
“Các vị trưởng bối, nghe con nói một câu!” Trương Dương lớn tiếng, “Chính vì Thanh Vân Tông nghèo, nên bắt buộc phải cải cách. Không cải cách, sớm muộn cũng phá sản! Và điểm bắt đầu cải cách chính là lần mở sơn môn này!”
“Cải cách?”
Mấy người nhìn nhau, đầu óc mờ mịt.
Từ khi thu Trương Dương lên núi, họ thường xuyên nghe thấy những từ mới.
Nhưng đều hiểu được ý nghĩa.
“Sư phụ, con đã đọc Thanh Vân Chí, hiểu lịch sử tông môn. Ngàn năm trước, Thanh Vân Tông là đại tông môn đỉnh cấp, thời hưng thịnh có hơn ngàn đệ tử, chiếm lĩnh lãnh thổ rộng lớn. Còn hiện tại, tính cả các trưởng bối và con, chỉ có tám người.
Nếu liệt tổ liệt tông biết tông môn suy tàn đến mức này, e rằng sẽ tức đến bật nắp quan tài.
Vì sao Thanh Vân suy tàn?
Nguyên nhân đầu tiên: thiếu người!
Có người thì mới làm nên việc.
Cho nên bước đầu của cải cách chính là thu nhận đệ tử.”
Trương Dương nói hùng hồn, nước bọt bay tung tóe: “Con đã muốn làm vậy từ lâu, chỉ là các vị trưởng bối không đồng ý. Cuối cùng cũng đợi được cơ hội! Lần này thu mấy chục đệ tử, Thanh Vân Tông sắp cất cánh rồi!”